Truyện ngắn hay

BẾN ĐỖ

11/1/2018 9:07:50 AM

                                                         

Tôi vẫn nhớ như in lời Bố khi tôi nhận giấy báo vào Đại học: "Người ta có thể làm ông này, bà nọ nhưng về già họ chỉ có con cái thôi. Con cứ yên tâm học hành, bố mẹ sẽ lo cho con đầy đủ"...

***

Bố tôi nguyên là giáo viên một trường THPT, đời ông gắn bó với sự nghiệp giáo dục Miền núi, nhận hết giấy khen này, bằng khen nọ nhưng trong căn nhà cấp 4 sát mặt đường quốc lộ, ai cũng biết không có gì ngoài những tủ sách dày cộm. Thế nhưng, bố mẹ tôi vẫn tự hào một đời làm nghề giáo của mình. Tôi theo bố mẹ đi đâu cũng gặp học trò cũ. Tự nhiên tôi thích cái cảm giác được người khác ngưỡng mộ và quí trọng cả một đời như ông bà. Tôi vào Đại học sư phạm- nối nghiệp bố mẹ tôi.

Rồi gia đình tôi chuyển về thành phố, tôi quen anh. Anh là Hoà- kĩ sư tự động hoá làm việc trong công ty Bia Hà Nội- Quảng Bình.

Ngày tôi nhận quyết định về một trường THPT ở Minh Hoá, mẹ anh giọng lạnh lùng, bà nói như để tôi nghe thấy: "Về đó có mà mọt đời ở đó luôn. Ngành GD thuyên chuyển công tác còn khó hơn lên trời". Tôi chột dạ...

Mẹ anh là giáo viên của một trường tiểu học trong thành phố, đời bà với những chuẩn mực và nguyên tắc cùng những tính toán chi li nên mãi 39 tuổi bà mới gặp bố anh. Nói một cách công bằng, bà chăm sóc bố con anh thật chu đáo. Làng trên xóm dưới nhìn vào không ai biết họ là "mẹ ghẻ con chồng". Với anh, bà không có ơn sinh thành nhưng có ơn dưỡng dục- một đời tôi biết anh sẽ mang theo.

Bà kết thúc câu chuyện: "Có quyết định thì cứ đi, hết tập sự thì xin mà về, làm gì cũng được, dạy cấp nào cũng được miễn là ở thành phố".

Ngày tôi đi, anh không tiễn! Tôi dự cảm đến sự kết thúc của những mối tình đầu...

Chiều trên những miền quê yên bình quá, tôi ngồi trước dãy hành lang tập thể trông ra con đường mòn về xuôi lòng bâng khuâng!

Tôi lao vào công việc soạn giảng của mình với bao lí thuyết đã học ở trường Đại học, nhưng thật không dễ dàng. Đoàn thanh tra về làm việc để nắm tình hình nhà trường đầu năm học mới. Tôi như người độc tấu trên bảng. "Thầy rất tiếc, kiến thức chắc chắn, am hiểu rộng nhưng không sát với trình độ học sinh". Tôi biết đó là lời nhận xét chính xác nhưng không dễ gì chấp nhận được nó. Bởi như thế có nghĩa tôi đã không thành công trong giờ dạy của mình. Bố tôi nói "Giáo viên giỏi là người biết tìm phương pháp phù hợp với học sinh".

...Kết thúc năm học, Hoà lên thăm tôi. Đó cũng là ngày anh rời bỏ tôi. Vậy là viễn cảnh về một cuộc sống tương lai được hai đứa vẽ ra trong mấy năm đại học, cùng những lời hứa “chỉ có mình em” vỡ nát trước mắt tôi. Bố tôi chỉ bảo: " Những đoá hoa, những nốt nhạc đầu mùa chưa gọi là mùa xuân đâu con ạ".

***

...Cứ hai hay ba tuần tôi lại theo xe về thành phố thăm nhà. Và rồi tôi quen Tuấn- anh làm việc ở Trung tâm văn hoá một huyện ven Thành phố Đồng Hới. Bạn tôi đứa nào cũng mừng, chúng bảo: "Hơi cộ người một tí nhưng tinh đó. Nhìn ra hoa thơm mọc ở góc rừng. Duyệt!". Tôi yêu Tuấn, không phải là tình yêu của mối tình đầu ngây thơ và mê muội. Tôi yêu trong sự chân thành và chính chắn của con tim với những hi vọng về một cuộc sống ổn định sau này, tôi chủ động xin về thành phố!

Là giáo viên giỏi cơ sở, có bằng thạc sĩ, đảng viên, lại là một MC có tiếng, có khả năng hoạt động đoàn thể, lại đã từng có thời gian công tác ở miền núi. Tôi tự tin lắm, nhưng thực tế không hề đơn giản. Gõ cửa các Trường THPT trong Thành phố, Hiệu trưởng nào cũng đón tiếp tôi rất nhiệt tình, nhưng câu trả lời nghe lại sắc lạnh: "Thầy rất tiếc, không có chỉ tiêu em ạ".

Giữa ngổn ngang những ý tưởng mơ hồ chưa thử nghiệm, tôi được Ban Dân vận của Tỉnh gọi về làm hồ sơ vì cần một người viết lách tổng hợp. Kì thực tôi không thích như làm giáo viên, bởi tôi biết, chỉ đi dạy tôi mới thấy tâm hồn thanh thản, tôi thích chia sẽ kiến thức, niềm vui với học trò, tôi muốn được là người góp nhặt những gì tốt đẹp nhất để giúp các em hoàn thiện nhân cách, vững bước trên đường đời. Nhưng dẫu sao cái mác cán bộ Tỉnh, lại được về trung tâm thành phố và cơ bản là được gần anh vẫn hấp dẫn tôi!

Một năm, hai lần làm hồ sơ bổ sung mà vẫn chưa có động tĩnh gì. Ý nghĩ đi hay ở làm tôi không chuyên tâm được vào công việc của mình như trước nữa. Tôi hay buồn hơn, thỉnh thoảng tôi lại gắt gỏng với học trò và trầm tư với đồng nghiệp.

...Tự nhiên cuộc trò chuyện mới đây giữa tôi và Tuấn hiện về rõ mồn một. "Em có quyết định về thì chúng mình tổ chức luôn, anh muốn sống với em lắm rồi". Tuấn bảo. Tôi đứng dậy với tay lấy chiếc lược chải đầu nói không nhìn anh "Lỡ không có quyết định thì sao? chia tay chắc?". Anh vòng tay qua người thì thầm vào tai tôi  "ừ".

Chuyện tưởng đùa thế mà chúng tôi chia tay thật! Lí do nghe thật cao thượng. "Anh là kẻ không ra gì, sợ em lại khổ một đời vì anh". Tôi chới với...Bố tôi lại bảo: "Tình yêu chưa có mô cầu, nghĩa tình chưa nặng xa nhau là thường".

Lần đầu tiên tôi quyết định sẽ gắn bó đời mình với mảnh đất và con người Minh Hóa.

***

Bên mâm cơm, chồng tôi và bọn trẻ cười nói vui vẻ, tôi nhìn ba cha con tận hưởng niềm hạnh phúc bình dị mà to lớn mỗi ngày. Chợt thấm thía hơn về câu thơ “Tình yêu làm đất lạ hóa quê hương”. Tôi đã quen với cuộc sống nơi đây, đã yêu mái trường này và tôi đã tìm thấy mình trong mắt các em, những đứa trẻ "tuổi thơ ngây chưa có giấc mơ buồn".

Điện thoại chồng tôi đổ chuông: ... “Thầy ơi, chúng em cảm ơn thầy, nhờ có thầy chúng em mới được như hôm nay. Em về thăm quê thầy ạ, thầy có nhà không để em tới thăm hỏi cô thầy”. Không ai bảo ai nhưng vợ chồng tôi cùng nhớ lại câu chuyện về cậu học trò Bảo Khánh đã từng hơn một bước lỗi nhịp và đi đến thành công như hôm nay...

Mỗi năm một khóa học trò đến và rời xa mái trường, tất cả đều lưu lại kỉ niệm, có những giọt nước mắt đã rơi, có những tủi hờn đã trải, nhưng trên hết vẫn là niềm hạnh phúc vô bờ bến của người làm nghề dạy học.

Tôi biết hạnh phúc của nghề giáo không ở những thứ mà người đời có thể dễ dàng nhìn thấy... Tôi, chồng tôi và đồng nghiệp thật may mắn và hạnh phúc vì được là người ươm mầm và dâng hiến những hoa thơm quả ngọt cho đời. 

Người ta sống ở trên đời cốt được thoải mái và vui vẻ! Bố ơi, con tự hào về bố, tự hào về nghề của chúng ta!

 

Cô giáo Nguyễn Thị Cẩm Vinh

Đóng góp ý kiến Bản in
Họ và tên
Nội dung hỏi
  Mã xác nhận: 6267

Các Tin đã đăng

  Họp nhiều thành yêu tinh 4/1/2014 8:45:18 PM
  HẬU QUẢ CỦA MỘT CƠN GIẬN 3/24/2014 3:26:04 PM
  CON CHỒN LỬA 3/24/2014 8:36:21 AM

Lượt truy cập: 195261 lần

Đang online: 4 người